Thứ Tư, 7 tháng 3, 2018

TÌNH MẸ





Cuối tháng, bà Thương lấy xe đạp chạy ra chợ mua nhiều rau củ, khô, thịt nấu gửi đồ ăn cho Nhân đang thụ án ở trại giam A.
Từ khi nghe tòa  tuyên án con mình ở hai chục năm tù, lời thẩm phán như sét đánh ngang tai, bà khóc ngất. Bà lấy tay đấm vào ngực mình trách mình nghèo, không đủ điều kiện lo cho Nhân ăn học đến nơi đến chốn, bà trách bà là bà mẹ vô trách nhiệm chỉ biết tối ngày bàn việc mua bán, tìm mối quan hệ làm ăn để có tiền nuôi hai mẹ con.Bà không tin chính con mình thú tội đồng phạm giết người cướp của.
 Trước mặt mẹ, Nhân là đứa con hiếu thảo. Khi bà Thương đau ruột thừa, chính Nhân ngày đêm lo lắng cho bà, đóng tiền viện phí, nhiều lần như vậy bà hỏi con mình rằng : Số tiền đó ở đâu mà con có? Nhân chỉ trả lời qua loa rằng mượn tiền của bạn bè và tiền làm thuê cho chủ vườn cà phê  Buôn Mê Thuột,bà tin lời Nhân nói.
Bẵng đi một thời gian, nghe thiên hạ đồn là Nhân kết bạn với nhiều giang hồ khét tiếng, chạy xe lạng lách khắp ngõ, họ nghi ngờ Nhân là con nghiện, bà không tin!
 Một ngày,do buôn bán ế ẩm, bà nghỉ xả hơi cho khỏe, vì cơn đau khớp hành hạ, vừa dắt xe đạp vào nhà thì công an đến đọc lệnh khám xét, bắt Nhân đi vào đồn để lấy lời khai, tay chân bà bủn rủn.
Thấm thoắt bốn năm trôi, mỗi lần thăm, bà không quên dặn Nhân cải tạo tốt để được giảm án, để trở về nhà làm lại cuộc đời.
- Đây! Khô cá tràu mẹ làm cho con để dự trữ nguyên tháng, còn đây là thịt gà  kho sả để con ăn cùng với các bạn, áo ấm, bàn chải mẹ mua thêm và năm trăm ngàn mẹ cho con để con gửi vào sổ lưu ký  khi nào con muốn mua gì thì con ra căn tin mua ... ráng nghe con, nghe lời cán bộ cải tạo tốt, đừng trốn trại, con trốn họ phạt con nặng hơn, đừng gây chuyện với bạn ! Nhân nghe mẹ nói cúi mặt xuống lau giọt nước mắt .
Đêm từng đêm, chỉ một mình bà nằm trong căn nhà trọ, thao thức nhớ lại tháng ngày ôm ấp Nhân, ru con mình bằng những bài đồng dao, dạy Nhân hát ru để sau này khi con lập gia đình sẽ ru con Nhân như bà ru Nhân ngày xưa.
  Chắc có lẽ Nhân hối hận việc mình gây ra, khi mỗi lần lên thăm, thấy con mình hỏi rằng : Mẹ ơi! Mẹ có khỏe không? Ăn nhiều không ? Sao con thấy mẹ gầy hơn mấy tháng trước! Ánh mắt bà lóe lên tia hy vọng, vội đưa đôi tay áp vào đôi má con mình để an ủi, động viên.Dù con mình có làm điều ác, nhưng trong trái tim người mẹ vẫn bao dung và có sự nghiêm khắc, gây tội thì đền tội, chấp nhận hình phạt của pháp luật.
Nợ trả gần hết, vì khi gây án, tòa kêu bồi thường cho gia đình nạn nhân, có một người bạn già tốt bụng cho mượn không tính lãi, mỗi tháng bà đưa năm trăm nghìn trả cho bạn. Từ từ số tiền bà mượn trả sắp xong.
Bà nói: Kệ! Có mắm ăn mắm, miễn sao là lo cho thằng Nhân ở trong trại, mong nó cải tạo tốt rồi về, mình sẽ kiếm việc làm cho nó, dẫu biết rằng ra tù Nhân mặc cảm, những lời thiên hạ bàn tán về quá khứ, bà tin Nhân sẽ vượt qua.

-" Một đời vốn liếng mẹ trao
Cho con tất cả, mẹ nào giữ riêng"
Ôi! Tình mẫu tử thiêng liêng.

25-11-2017
 Xuyến Chi

*Hình ảnh internet

Thứ Hai, 29 tháng 1, 2018

VỚI ĐÊM






Đêm nhớ ai tha thiết
Để lệ rơi nghẹn ngào
Có nỗi lòng kí ức
Để tim buồn, nhói đau

Có bước chân nặng trĩu
Suy tư hình bóng xưa
Và đêm hòa khói thuốc
Vẫy vùng giữa trời mưa

Tình yêu trò cá cược
Hay chỉ là trò chơi?
Hay là trò cút bắt
Để ai đau héo người

Đêm một mình, một bóng
Thầm thì khúc tình ca
Bài thơ nhòa lệ úa
Cuộc tình vừa đi xa

24-01-2018

Hồng Tâm
*hình ảnh mạng

Thứ Hai, 25 tháng 12, 2017

THƯƠNG




   
 Thương lấy tay sờ lên khuôn mặt đầy vết sẹo chằng chịt, đôi mắt đẹp ngày nào bị axit tàn phá, giờ chỉ còn một con mắt bên phải để thấy ánh sáng. Nó sợ khuôn mặt xấu xí của mình, đôi lúc gào lên bất lực.
    Thương là nạn nhân của vụ tạt axit cách đây mười năm về trước. Lúc đó Thương tròn ba tuổi, chỉ vì cơn ghen cuồng của vợ ông A nên hai mẹ con Thương lãnh trọn một ca axit, mẹ của nó nặng hơn, cơ thể đầy vết bỏng, đôi mắt mù lòa, mười ngón tay da dính vào nhau nên không thể cầm nắm, ăn uống khó khăn. Còn vợ ông A chỉ tuyên án mười năm tù, tiền bồi thường không đủ trả viện phí nên mọi thứ càng tồi tệ hơn thấy da mẹ của nó nhiễm trùng nặng, ba tuổi nhờ người nhà nuôi bệnh nên giúp sức mẹ nó, nên nó may mắn thoát lưỡi hái tử thần. Không còn giận mẹ, Thương giờ là cô thiếu nữ tròn mười ba, cái tuổi mà người ta thường ví là " ăn chưa no, lo chưa tới ..." nhưng đối với Thương nó già dặn hơn với bạn đồng trang lứa.
      Căn nhà chật chội chỉ kê đủ một cái giường và cái bàn để những vật dụng cá nhân, mẹ của Thương lâu lâu uốn éo thân thể vì thời tiết nóng và nhiệt độ lạnh nên da ngứa ngáy gãi rướm máu, nó thấy vậy lật đật leo lên giường lấy tay xoa chỗ đau, an ủi mẹ của nó.
    Người hàng xóm thương tình lâu lâu cho tiền và gạo để nấu cơm, chứ không thể giúp hết vì nơi Thương sống là xóm của người nghèo, lao động chỉ đủ ăn, có khi chưa đủ tiền trả nợ, nên họ chỉ giúp  đỡ phần nào.

    Mặc kệ trời rét căm căm, nó cố bới đống rác để tìm những lon bia, nước ngọt và những chai nhựa bỏ vào bao để ngày mai cân bán cho vựa ve chai, đổi lấy những đồng tiền lẻ mua gạo nấu cháo cho mẹ ăn,đôi lúc nó cũng nhận ra những ánh mắt nhìn nó như người ngoài hành tinh.
 Trời nhá nhem tối, đôi bàn chân đi ra phố,  cơn gió lạnh thổi vào thân thể nghe buốt, nó nghe tiếng nhạc xập xình, những ánh đèn lung linh, thấy mọi người dìu dắt đi xem lễ, nó biết Noel lại về.
   Dù nó mù chữ, dù nó nghèo  không theo đạo nhưng mỗi khi Noel đến nó tự đến nhà thờ chấp tay cầu nguyện cho hai mẹ con bình an, Thương không quên đem đồng tiền lẻ bỏ vào thùng quyên góp để cứu trợ cho những kẻ nghèo khổ. Nó nghêu ngao hát, bắt chước bạn bè hát về Noel, nó tin có phép mầu đến với nó.

       24-12-2017
  Xuyến Chi

Hình của Chi

Thứ Tư, 20 tháng 12, 2017

NGƯỜI MẸ KẾ





" Mấy đời bánh đúc có xương
Mấy đời dì ghẻ mà thương con chồng''
 Hai câu đó không đúng với gia đình nhà Khương.
Khương mồ côi mẹ từ mới lọt lòng, mẹ Khương sinh khó, cơ thể yếu khi mang trong mình căn bệnh nan y. Mặc dù bác sĩ khuyên can nên mổ lấy thai, lúc đó Khương nằm trong bụng mẹ tròn năm tháng, vì thương núm ruột muốn giữ lại con mình nên mẹ Khương bất chấp nguy hiểm tính mạng mới giữ được Khương. Bà Khuê là người giúp việc trong coi nhà cửa cho ông Thuận rất lâu, có cảm mến hai vợ chồng, lúc vào viện chính tay bà Khuê săn sóc bà Thuận, rồi đứa trẻ chào đời bà một lần nữa cưu mang Khương.
Bà là vợ sau của ông Thuận, ông đã yêu bà bằng tấm chân thành khi ông chứng kiến tình yêu của bà dành cho Khương chẳng khác nào tình mẫu tử, công việc đã chiếm trọn nên ông không thể nào chăm sóc con mình một cách trọn vẹn, ông chọn bà là vì nếu ông chọn người khác thì sợ người khác đánh đập con nên ông chọn bà Khuê. Riêng bà Khuê không có người thân ruột thịt, bà xuất thân từ trại mồ côi ra, vào đời sớm kiếm việc làm, cơ duyên bà gặp vợ ông Thuận mời bà giúp việc dọn dẹp nhà cửa hằng tháng lãnh lương để nuôi thân. Chính sự nhiệt tình, chân thật của người giúp việc mà vợ trước của ông quí bà xem bà như em gái ruột.
Năm Khương lên lớp một, bà là người đồng hành cùng con chồng dạy học cho Khương, bàn tay non nớt viết chữ O chưa tròn, bà kèm cặp Khương viết đều, những con số, bài toán, bài nào bà chưa hiểu, bà thuê giáo viên về dạy kèm cho Khương.Có hôm con mình lên cơn sốt co giật, bà bồng con chạy hơn chục cây số đưa con vào viện truyền nước, tình yêu thương bà dành cho Khương, Khương cảm nhận được nên gọi bà bằng mẹ một cách trìu mến. Bà không thể sinh con cho ông, dù ở với ông hơn chục năm.
Vài năm sau, ba Khương bệnh đột ngột qua đời, để lại một số tài sản ruộng vườn đất đai giao bà quản lý, bà trở thành góa phụ thờ chồng nuôi con. Cũng chính bàn tay bà quán xuyến,  bà đồng hành cùng con vượt đường sá xa xôi mấy trăm cây số để đưa con thi vào học đại học, con làm bài mà lòng bà bồn chồn lo lắng, khi tiếng trống báo hiệu kết thúc hết giờ thi, thấy con bà hồ hởi vui vẻ bà yên tâm.
Khương ra trường, bà tìm mua tất cả các loại báo để xem tin những công ty đăng tin tuyển dụng, bà đưa cho con xem những tin nhưng tùy sự quyết định của Khương, bà tôn trọng con chồng.
Mới đó thôi, con mình hơn ba chục tuổi mà chưa có người yêu, nhiều lần bà khuyên Khương tìm bạn đời để hàn huyên, sinh con đẻ cái cho vui nhà vui cửa nhưng chỉ có lời đáp bằng những nụ cười dành cho mẹ của mình.
 Ngày con mình đi công tác xa tận Hà Nội, cơ quan thăng chức Khương làm trưởng phòng kinh doanh thực tập khảo sát cũng là ngày bà lên cơn đau bụng quằn quại, một mình bà đi viện, cái đầu tiên là nhận hung tin : Bà bệnh ung thư buồng trứng ở giai đoạn cuối.
Thì ra mấy tháng gần đây, bà không có cảm giác thèm ăn uống, thường thì ăn chừng nửa chén cơm nhưng không ngờ đây là triệu chứng của căn bệnh quái ác này.
Biết mình không thể sống lâu, bà gọi điện cho Khương đến dặn dò :
 - Con à ! Mẹ không sống lâu hơn nữa, căn bệnh đã di căn vào giai đoạn cuối, nếu chữa thì tốn tiền thêm mà thôi. Khi ba con mất, ba có để lại cho hai mẹ con mình một số tài khoản, nhà cửa đất đai, mẹ trao lại cho con. Nghe lời mẹ cưới vợ, con hãy chọn người nào thương mình thật lòng, không toan tính, người mẹ chịu là những cô gái tốt bụng, biết chăm sóc nhà cửa chồng con, hiểu chuyện là được. Mẹ chết, con cứ hỏa táng mẹ đem tro cốt rải ra khúc sông nơi quê mẹ vì nơi đó mẹ sinh ra.
Khương ân hận vì mải miết làm quên lo cho bà, nhìn  tờ di chúc, nhìn những toa thuốc, rồi nhìn mẹ mình anh vò đầu bứt rứt... Giá mà....

  Bà theo ông, đem theo những tình thương của Khương dành cho mình, bà ra đi thanh thản trong ngày sinh nhật của bà .

16-12-2017
Xuyến Chi


Thứ Ba, 26 tháng 9, 2017

MÙA CÁ CON

               


         Mùa mưa đến, không chỉ cây lúa trổ đòng, vạn vật tái sinh mà còn là mùa cá đồng sinh sôi nảy nở. Lòng ròng được cá mẹ sinh khi trời bắt đầu sa xuống những hạt mưa.
       Ở đâu cũng có cá, cứ giữa tháng sáu đến tháng chín âm lịch  khi cơn mưa đêm vừa dứt, nghe tiếng ếch kêu ộp oạp là mọi người chuẩn bị đèn soi cá, ếch và không quên đem theo lưới để bắt cá con . Cá con gồm cá lòng tong, cá sặc con, lưỡi tre, bã trầu...
     Năm giờ sáng, khi nghe tiếng leng keng, máy cày, máy xới í ới gọi nhau ra đồng cũng là lúc họ đem thau, chậu , các loại cá đem ra chợ bán để đổi lấy những đồng tiền nuôi sống qua ngày .
       Cá con là đặc sản ngon của vùng quê là món ăn dân dã , có thể um nghệ cuốn bánh tráng kèm rau thơm húng quế, diếp cá dưa leo. Cá chắt ruột thật sạch, bỏ rong và những hạt lúa lép, đất cát, rửa cá thấy nước trong thau trong veo là được, để ráo. Cá um với mỡ phi ngon hơn dầu vì mùi mỡ đánh bay mùi tanh của cá, ra vườn hái lá dang hoặc lá bứa rừng bỏ vào nồi um lửa liu riu, nước mắm chua cay, cánh mày râu thì không thể thiếu ly rượu đế khi có bạn đến ghé thăm nhà.
   Hay làm một hũ mắm chua, rang thính để độ hai mươi ngày ăn kèm rau thơm, rau ở ngoài sông hái về,muốn ngon hơn mua đậu rồng, thịt ba chỉ, thịt nách về luộc cuốn bánh tráng , mắm chua giã củ riềng, chút ớt, gừng, khế, ngon nhất. 
  Cá con có thể kho với tép kèm lá dang, bứa rừng ăn với cơm nóng, ngon gì bằng gia đình quây quần bên mâm cơm vào ngày nghỉ cuối tuần để bồi bổ cho những ngày chính làm việc cật lực ăn uống thất thường qua loa.

                  24-09-2017

Hoa Xuyến Chi

* hình ảnh truy cập trên mạng

Thứ Hai, 21 tháng 8, 2017

KHI TA Ở TUỔI TRUNG NIÊN


       Hoa Xuyến Chi  là hiệu bút viết văn 


Con người sinh ra rồi mai cũng về với tổ tiên, ông bà. Âu đó cũng là qui luật của tạo hóa. Từ bào thai đúng chín tháng mười ngày lọt lòng mẹ, ba tháng biết nhìn nhận người quen, biết lật, sáu tháng bò trườn, chín tháng tuổi tập ngồi rồi biết đi lẫm chẫm, tròn 12 tháng tròn tuổi. Bảy tuổi bắt đầu tập đánh vần, viết tên ba mẹ, viết những từ, những vật quen thuộc gắn bó với cuộc sống con người. Rồi tới tuổi dậy thì ta biết mơ mộng, là tuổi " ăn chưa no, lo chưa tới" những suy nghĩ chưa chín chắn, còn nông nổi, tính bốc đồng. Rồi tới tuổi trưởng thành có những va chạm, vấp ngã, những công việc chưa xong, làm ăn thất bại, rồi yêu đương tính chuyện hôn nhân, rồi sinh con, lo cho con ăn học, vòng quay ta sắp già .
Bước vào tuổi trung niên, nhiều khi ta muốn quay về tuổi thơ, cái tuổi hồn nhiên mà đâu có được, tìm những tấm hình cũ xem những đứa bạn chân trần, cười lộ hàm răng sún, tay cầm chùm mây rừng, ta chợt thốt lên : ôi! dễ thương quá!
Rồi một mình nhớ lại những năm đầu bị vấp ngã, những cuộc tình đến rồi chia tay, những công việc mình chưa làm tròn, mình chưa giúp gì cho cha mẹ. Ta nói: giá mà ngày xưa...... thì hôm nay mình sẽ.....
Rồi xem những thước phim, những câu chuyện nói về nhân quả, vô thường ta đã hiểu thế nào là chấp ngã, chấp pháp, sân si, hỉ, nộ, ái, ố, ta không còn sợ chết nữa, mà chỉ điềm nhiên đón nhận luật vô thường
Có câu: " ăn để mà sống chứ không phải sống để mà ăn" để cho ta biết đời, biết nhẫn nhịn, là sống phải có tâm !

05-08-2017
Hoa Xuyến Chi

Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

MẸ CỦA CON









Có người nói : kì quan lớn nhất là trái tim người mẹ, lòng yêu thương con vô bờ bến. Có hàng trăm bài hát, hàng ngàn bài thơ, những lời văn dành cho người mẹ. Con cũng vậy, con chẳng nhớ con sáng tác bao nhiêu bài viết về mẹ.Trong tim con chẳng bao giờ phai một hình bóng người mang nặng đẻ đau bốn đứa con.Gần hai mươi năm, nỗi niềm đau đáu khôn nguôi, ám ảnh, cái nắm tay lần cuối trước khi mẹ nhắm mắt.
Tuổi thơ của chúng con là tháng ngày mẹ nâng niu ủ ấm, là những ngày hè mẹ làm cho chúng con đồ chơi gấp máy bay, tàu giấy.
Đồ chúng con mặc, là chính bàn tay mẹ may, những đường chỉ khít, chắc .
Con nhớ một ngày, khi nghe tin cô Vàng chọn con đi thi vở sạch chữ đẹp, con nhìn trong đôi mắt mẹ lo lắng, đăm chiêu. Mẹ dành dụm tiền mua chục cuốn vở tập con rèn từng nét chữ. Chỉnh chính tả cho con, dặn danh từ riêng phải viết hoa, học từ ngữ pháp phải biết đâu là chủ ngữ, vị ngữ, đại từ, tính từ.
Rồi lên lớp năm, nhà trường tuyển chọn con đi thi văn vòng huyện, những bài văn con chưa học lần nào, chính bàn tay non nớt viết thư cho cô giáo kính yêu, mẹ xem giấy nháp hỏi :
_ Ơ ! con viết thư cho cô sao không kí tên con mà viết tên người khác, đáng lý ra con kí tên con cuối lá thư chứ !
Vậy đó, thắm thoát gần mười năm, mẹ kêu con lại mẹ chỉ cắt may, đo đồ chia ra, con gãi đầu, vì con không thích may cho lắm! Mẹ buồn.
Dần dần, con cũng may được cái quần,biết đo ni cắt.
Nhà trường tổ chức học nghề, con chọn thêu thùa, đan len, mẹ vui , mẹ cho tiền con mua khung căng, chỉ thêu , vải cate trắng .
Hơn mười chín năm, chiếc máy may vẫn còn, em con nối nghề mẹ, vẫn chạy tốt, khi con đọc dòng tâm sự của em, lòng nghẹn, con biết em rất nhớ mẹ :
" Tôi lớn lên trong một gia đình có truyền thống trong ngành giáo và ngành may.Ngoại tôi làm công việc buôn bán quần áo và may mặc từ xưa
Ngành giáo và may mặc là hai ngành luôn luôn đi cùng trong cuộc sống gia đình tôi. Người mà ảnh hưởng nhất đến những quyết định trong sự nghiệp của anh, chị, em tôi chính là mẹ.Mẹ là nguồn cảm hứng và động lực thúc đẩy của tôi. Mẹ là một giáo viên tiểu học và cũng có kinh nghiệm trong may mặc ( kể cả hội họa ). Từ lúc tôi 5 tuổi tôi đã nhận thức được rằng thế giới xung quanh luôn đầy vải vóc và tiếng bàn đạp của chiếc máy may của mẹ. Nhưng cũng vì thế mà tôi hiểu được mẹ tôi đã phải làm việc cật lực đến chừng nào. Đến khi tôi chưa đủ 10 tuổi thì mẹ tôi đã qua đời, ba tôi phải đảm nhiệm luôn vai trò của người mẹ trong gia đình. Từ đó tôi mới hiểu được mất đi một người mà mình gọi là " mẹ " là như thế nào ? Dù đã từng không muốn và không thích tôi như bị lực hút vô hình cuốn mình vào hành trình đó và tất cả đã bắt đầu từ như thế ."
Hay :
" Dự định là sẽ mua cái mới tốt hơn nhưng suy nghĩ lại nó vẫn còn sử dụng được, mặc dù đã qua thời nhưng nó là thứ tài sản vô giá mà mẹ để lại.
Muốn quay lại với nó ngay bây giờ trong những lúc rảnh, lâu lắm rồi không được may những trang phục mà mọi người yêu cầu mình cũng hơi "ghiền ghiền ". Dù công việc có bận rộn thì mình sẽ để lại một tí tí thời gian để may những model mà mọi người thích.Mọi người ủng hộ nha"
Con đau và nghe đâu đây văng vẳng lời ca:
" Trên trời cao có muôn vàn ánh sao
Trên đồng xanh có muôn ngàn bông lúa
Con chim rừng có muôn vàn tiếng ca...

Riêng mặt trời chỉ có một mà thôi !
Và mẹ em chỉ có một trên đời"

HỒNG TÂM

( viết cho mùa vu lan)


Thứ Năm, 17 tháng 8, 2017

CHUYỆN HOA SAO NHÁI














Kể từ khi xa anh tròn hai mươi năm, mối tình đầu đã phụ tôi đi lấy vợ, chính vì cuộc tình đổ vỡ nên tôi ôm nỗi buồn dấu kín trong lòng, đành đoạn xa quê hương lên Sài Gòn lập nghiệp. Chính hoa sao nhái cuốn hút tôi nên tôi yêu hoài loài hoa này.
Màu vàng nghệ, xen lẫn tím, trắng đu đưa trong làn gió mùa thu, khoe sắc dưới ánh nắng vàng tô thêm ngôi vườn xinh tươi .
Là vì, ngày xưa anh là bộ đội biên phòng, đơn vị anh đóng chốt tại ngõ nhà tôi.Ngày đó, tôi là tổ phó ấp nên cuối tháng điều tra dân số kế hoạch hóa gia đình, họp định kì vẫn có mặt anh, từ từ tìm hiểu rồi yêu nhau. Ngày cuối tuần anh ít về thăm nhà nên rãnh anh chăm sóc tỉa cây, tưới hoa sao nhái, anh hỏi tôi rằng:
- Em thích hoa này không? Chỉ cần đem hạt về gieo xuống đất chừng hai tuần ra cây! Đây cũng là loài hoa dại, nhưng mạnh mẽ hơn các loại hoa hồng. Hoa hồng không chăm sóc kĩ nó sẽ còi cọc thời gian sau nó chết , còn hoa này em quên tưới nó vẫn mọc đều. Lá và đọt em có thể ăn chung bánh xèo, hoặc chấm với thịt kho hay cá thì ngon nhất, mùi thơm dìu dịu, em trồng không? Anh cho hạt về trồng !
Tôi bẽn lẽn gật đầu, đem một gói hạt anh cho về gieo trước cửa nhà.
Ngày xưa, không điện thoại di động, không có mạng internet, facebook như bây giờ, muốn tìm hiểu các loại hoa phải mua sách về đọc.
Thắm thoát gần một năm, cây vẫn nở đều , cây cũ tàn thì những hạt rơi xuống đất mọc lên cây con, vẫn xanh do chính bàn tay tôi bón phân, chăm sóc.
Lòng sâu đậm, càng yêu hoa này, nhưng người không còn bên tôi nữa , tôi vẫn âm thầm chăm sóc cây.
Khi rời xa nhà, không có tôi , em tôi nhổ cây. Năm năm xa nhà lên thành phố vẫn tìm một loài hoa sao be bé xinh xinh, nhưng tình trong tôi đã chết.
Đến giờ tôi vẫn tìm đủ màu hoa sao, tím có, trắng có, vàng cũng có, có lẽ hoa sao đã quyến rũ lòng tôi !

23/12/2016
Hồng Tâm

Thứ Ba, 13 tháng 6, 2017

KÝ ỨC MỘT THỜI ( tản văn)







Ai mua bánh cam, bánh còng hông?
Nghe tiếng đứa bé rao xua tan không gian im ắng giữa buổi trưa. Con Nu nghe động nó sủa ba tiếng gâu... gâu.. gâu. Cầm ba cái bánh trên tay, mùi thơm của bánh nhân dừa còn âm ấm, tôi đoán mâm bánh mới vớt lên đi bán. Cầm cái bánh ăn chạm bờ môi, vị ngọt của nhân, giòn dẻo của bột, lòng tôi se sắt lại vì nhớ một thời xa xưa.
Gần hai mươi năm về trước, nhà tôi mới mãn tang mẹ. Lúc đó, gia đình tôi lâm vào cảnh nợ nần, thiếu ăn, chạy qua nhà hàng xóm mượn lon gạo nấu cháo, một bữa ăn chỉ tốn 500 đồng, một ngày chi ra 2000 đồng tiền đi chợ. Ba tôi làm ăn thất bại, nhà không đủ tiền mua phân về bón cho cây thuốc lá vàng nên năm nào cũng lỗ nặng.
Nhà cô Tám tôi rơi vào tình trạng thất nghiệp, cô dượng nuôi bốn người con ở độ tuổi ăn học. Hai nhà nương tựa vào nhau. Cô mượn tiền làm vốn mua bột, dầu ăn làm bánh cam bán để trang trải cuộc sống. Tầm 11 giờ trưa, khi lo cơm nước xong, cô lấy bột bỏ vào thau, chế chút xíu nước nhồi cho đều bột, nhân bánh làm sẵn từ sáng sớm. Chị em tôi ngồi canh lửa củi, phụ cô nhào bột chiên bánh. Trời nắng gặp hơi nóng từ bếp lò phả vào nghe rát mặt nhưng muốn có tiền chị em tôi cố gắng.
Ngẫm lại, tôi thương hai đứa em gái vô cùng, mười hai, mười ba tuổi mà em chịu thiệt thòi sớm xa cha, mồ côi mẹ, bưng từng mâm bánh đi khắp ngõ hẻm bán. Một ngày hai đứa kiếm lời tám ngàn đồng đủ mua gạo, thức ăn, đóng tiền điện hằng tháng .
Có ngày tôi ra ruộng thăm lúa, tiền không có trong túi, chỉ đem theo chai nước uống, mua chịu cô tôi hai cái bánh đem ra đồng ăn trưa, chỉ  ăn một cái bánh bụng tôi no.
Mỗi khi nhắc lại chuyện xưa, nhớ thời hai đứa em tôi bưng mâm bánh rao bán, lòng hổ thẹn vì tự ái mắc cỡ sợ bạn bè biết tôi sẽ chọc ghẹo nên tôi đùn đẩy hai đứa bán.
Năm tháng qua, chúng tôi không thể quên những tháng ngày khốn khổ, lao đao, tự dặn lòng sống là phải biết " cho và nhận" không khinh miệt người nghèo khó hơn mình

12/02/2017
Hồng Tâm

Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017

HOA SAO NHÁI ( thơ thiếu nhi)



Em là loài hoa dại
Được trồng trong khu vườn
Em là hoa sao nhái
Dịu dàng khoe sắc hương

Hằng ngày vài chú bướm
Rập rờn vây quanh em
Bầy ong chạm hút mật
Vây quanh cánh hoa mềm

Nhiều đêm mưa ngày nắng
Lặng thầm em nở hoa
Sắc vàng, cam,hồng, trắng
Tô đẹp thêm ngôi nhà
*
Ngày 20/02/2017
Hồng Tâm

Thứ Tư, 7 tháng 6, 2017

MỖI LẦN NHẮM MẮT RỒI MỞ RA












Mục tản văn : Hồng Tâm

Trong cuộc sống thường ngày của tôi , lúc nghĩ ngơi khi làm xong công việc là tôi nằm trên giường và nhắm mắt lại suy nghĩ những chuyện ngày xưa , chuyện buồn hay chuyện tương lai...

Tôi có thói quen hình dung tưởng tượng ra rằng: tại sao có sự đầu thai - tiền kiếp- luân hồi và mỗi lần như vậy suy nghĩ tôi đã tìm lại chính bản thân mình .

Nhắm mắt lại rồi mở ra nó giống như mình vừa trải qua một giấc mơ . Tôi cũng dám cá rằng các bạn cũng từng nhắm mắt rồi mở ra, hình dung câu chuyện...

Dù ai sống trong cảnh giàu , nghèo hãy hình dung rằng: con người ai cũng già rồi chết sẽ về bên kia thế giới, hôm nay mình giàu có nhờ trời cho mình được cái ăn , cái mặc biết đâu ngày kia mình sa sút kinh tế và biết đâu ngày mai mình là kẻ vô gia cư hổng chừng.

Nhắm mắt lại suy nghĩ chừng 5 phút thôi thấy cuộc đời mình như một tờ giấy mỏng, nên nhắm mắt hình dung những người có hoàn cảnh không may mới biết yêu thương quý trọng con người hơn nó giúp ta xoá bỏ những hiềm khích ganh tị ,ghét nhau.

Nhắm mắt lại tôi thấy những bệnh nhân đang tranh đấu giành giật lấy sự sống . Bởi họ đang mắc căn bệnh hiểm nghèo ước rằng mình sống dài hơn nữa . Thế tại sao mình lại hủy hoại đời mình bằng những chuyện không đâu ..,
Bởi sự sống quý lắm đừng dại dột quyên sinh làm khổ người sinh ra mình hơn nữa

Nhắm mắt lại thấy bao nhiêu đứa trẻ mồ côi đang khao khát một vòng tay từ cha mẹ ruột, thầm ước có một mái ấm như bao người khác thì tại sao mình lại ngược đãi cha mẹ ?
Đôi khi nhắm mắt lại suy nghĩ cũng có ích cho tôi lắm ! Còn các bạn thì sao hãy cho biết ý kiến. Cám ơn nhiều !

Bài đăng nổi bật

TÌNH MẸ

Cuối tháng, bà Thương lấy xe đạp chạy ra chợ mua nhiều rau củ, khô, thịt nấu gửi đồ ăn cho Nhân đang thụ án ở trại giam A. Từ khi ngh...