Thứ Tư, 28 tháng 8, 2019

SẦU





Gió  đưa về miền nhớ
Thân rệu rã lòng đau
Giữa muôn chiều lá đổ
Trổ thêm mấy nhánh sầu

Đa đoan đời thiếu phụ
Mảnh tình rách tả tơi
Rèm mi thấm giọt lệ
Mắt cay, đắng bờ môi

Bàn tay  ta sấp ngửa
Hắt hiu nhớ mong chờ
Giận ta không giữ lửa
Đánh mất cuộc tình thơ

Thu về thêm lần nữa
Tình  anh dành cho ai?
Trăng vỡ mất một nửa
Nỗi  lòng! Anh có hay

14/08/2019
Hồng Tâm

Ảnh của Tâm

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2019

EM VỀ



Em về, anh trẻ  lại
Và con tim reo vui
Bằng lăng hương tháng sáu
Nhìn anh bẽn lẽn cười

   Em về nhà đầy ắp
   Tiếng nói cười thân quen
    Má đồng tiền trêu ghẹo
    Hút hồn anh mỗi đêm

Nhánh vui mỗi ngày trổ
Đan tay nhau, kề vai
Em về tô màu phố
Hoa nắng đầy lối đi
     

    Em về đầy nốt nhạc
    Vần thơ  thêm  sắc màu
     Em đàn cất tiếng hát
     Nụ hôn nồng anh trao

       13/06/2019

     Hồng Tâm


Thứ Tư, 12 tháng 6, 2019

CHỊ DUNG





Tiếng  của Thư hét:
- Bà Dung! Má có năm chỉ vàng đeo trên ngón tay, để dành thủ thân khi tuổi già, tại sao bà gỡ năm chỉ vàng của má, bà làm gì với năm chỉ vàng đó?
- Tao mượn của Má để mở tiệc tân gia, tiếng của chị Dung phân trần.
- Bà sang quá hén! Sĩ diện quá hén, có cần ăn tân gia không? Trong khi đó má đau bệnh liên miên, tui  cho má để phòng thân, bà muốn ăn tân gia chỉ mua đồ đơn giản cúng kiến, đâu cần phô trương cho thiên hạ thấy. Nợ nần bà vay mượn khắp đầu xóm đến cuối xóm bà có trả đâu! Thậm chí bà dụ dỗ con Hà Như lấy bằng khoáng ruộng đất vay cho bà trăm triệu, mấy chục năm cậu Năm đòi đến nỗi bán bớt ruộng của cậu để chuộc bằng khoáng về bà nghe chưa? Ông đòi cạo đầu con Như kìa đến nỗi nhỏ sợ bỏ lên thành phố sống. Tui thấy bà mượn nuôi trâu bò gì đó càng đổ nợ hơn, thằng Phương con Phượng tụi nó có gia đình lâu lâu về ve vuốt má xin tiền. Bà thấy sao, mẹ con  bà ác quá! Có ngày quả báo nghen bà. Nói xong Thư rồ ga tranh thủ đi làm việc sắp sửa vào ca hai
- Đồ con đĩ chó! Tiếng chị Dung chửi đổng, mặc kệ, Thư không thèm ngoái lại, biết rõ tính cách của bà chị.
Cũng tại cô Ba cưng chiều chị quá. Ngày xưa chị cũng có người yêu, người yêu chị bỏ chị về quê lập gia đình, bỏ chị lại với bào thai hơn hai tháng, cô dượng kêu chị phá bỏ thai để lấy chồng, chồng chị làm bên hợp tác xã, gia thế, cơ ngơi nghề nghiệp ổn định, còn cô dượng Ba có ruộng cò bay thẳng cánh, người coi trâu, người giúp việc có. Ngày xưa lúc cậu Năm chưa lấy mợ Năm, dượng Ba làm chủ nhà máy xay lúa gạo, cô dượng là người tính toán, thậm chí chị em ruột trong nhà mua chịu thịt heo cũng không bán, chỉ đổi lúa( bán thịt đổi lúa ). Đến khi dượng Ba tai biến đột ngột qua đời, để lại khoản nợ, từ đó ruộng đất mất tất cả, từ người có đất đai thành người đi ở đậu trên đất của cậu Sáu. Cũng từ đó chị Dung tác oai tác quái, đến chị Thương cũng từ đứa em gái ngang ngạnh về Sài Gòn, lâu lâu cho cô Ba tiền để dành xài. Hễ có tiền là chị Dung lên cô Ba  nói rằng mượn  tiền để trả nợ nhưng thực ra chị đem tiền về xài hằng tháng, riết Thư cũng ngán ngẩm bà chị.
 Chồng chị mất để lại mảnh đất do chính quyền cấp cho hộ nghèo,xây nhà trên đất đó, hai đứa con chị đứa nào cũng dở dở ương ương, thằng Phương li hôn vợ, con Phượng giận chồng đem hai đứa về bên chị để chị trông coi ba nhóc tì cho hai đứa đi làm, mà con Phượng muốn làm bà của sếp nó, không chịu làm công nhân chỉ chịu việc nhàn nhã, Thư cũng sợ đứa cháu gái này, vì quen ông chủ muốn giới thiệu Phượng vào làm công ty chung, bị chủ mắng vốn rằng Phượng muốn làm tiểu thư đuổi việc không cho làm nữa. Mất việc, trở về nhà khóc , Thư không thèm quan tâm nữa, nhà ai nấy ở.
 Chẳng bao lâu, cái nốt ruồi tự nhiên mọc trên khuôn mặt chị Dung ngày càng to hơn. Đi khám bác sĩ nói là chị Dung bị ung thư máu, bác sĩ khuyên nhập viện điều trị theo bản phác đồ của bệnh viện K. Hai đứa con chị tị nạnh nhau nuôi chị, người thăm bệnh cho tiền mua sữa uống bồi bổ sức khỏe, tụi nó không cho chị biết , hai đứa chia tiền nhau để mua vàng đeo, một đứa mua điện thoại, con Phượng mua nhẫn, rồi hai đứa nghe lời ai dẫn chị đi phá nốt ruồi nên xảy ra khối u di căn vào não.Chị hôn mê sâu, nằm bất động, bác sĩ trả về, không thể chữa trị vào giai đoạn cuối.
Đất đai bị ngân hàng lấy, vì trước đó, chị có vay ngân hàng để chữa trị, quá thời hạn, tiền phát sinh lãi không thể trả nổi nên mấy chục mét đất vào tay ngân hàng do giao kèo, thế chấp.
Có người ác miệng nói là Quả báo,tự tạo nghiệp chướng, Thư nghe vậy cũng xót cho chị, dẫu sao cũng sinh ra cùng cha, cùng mẹ, bỏ sao được, hằng ngày Thư  đi chùa khấn vái mong chị Dung hết bệnh, cho chị ăn đầy đủ, giặt ga nệm, để chị ấm,Thư dặn dò hai đứa cháu ruột rằng: Mẹ tụi bây bệnh, khó sống , tụi bây cố gắng trông coi, có gì điện thoại cho tao hay.
Hai tuần trôi, chị Dung trút hơi thở cuối cùng, chị ra đi trong vòng tay của Thư, tiếng cô Ba gào khóc, tiếng của Thư gọi chị, , chị  đã theo anh .

29-12-2018
Xuyến Chi

Hình ảnh mạng

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2019

MÙA CÀ CUỐNG



        Tôi may mắn sinh ra trong một gia đình có gốc bần nông, được hưởng trọn vẹn cả thế giới tuổi thơ, được cắp sách đến trường để tiếp thu những kiến thức khoa học, thế giới thiên nhiên cây cỏ, động vật, ẩm thực. Những ngày hè ba mẹ không cho đi học thêm,chính vì thế tôi có nhiều kí ức đẹp, ngắm cánh diều giấy bay,mò cua bắt ốc, hái trái cây rừng, ngắm những hoa dại nên có nhiều bài viết về ẩm thực, về hoa cỏ quanh ta.
       Mùa hè là mùa nóng nực, có mưa tất nhiên có cây cỏ sinh sôi nên những con côn trùng thích ẩn vào bụi cỏ như: dế, cà cuống... Nhất là tháng tư âm lịch là bắt đầu cà cuống phóng bay vào nhà khi mưa vừa trút xuống, nó nhạy cảm với ánh đèn  Cà cuống rất háu ăn, chúng tấn công và hút máu của nhiều động vật thủy sinh như: tôm, tép, trai, nòng nọc, nhái, cá con v.v.

 Có mùi vị nào  thơm như  cà cuống không? Những con cà cuống đực đã dụ những khứu giác con người mê món cà cuống. Cà cuống rất đắt, ba con cà cuống giá bằng một ngày tiền đi chợ mua rau, thịt, vài thứ lặt vặt đối với lao động nghèo. Cà cuống có thể rang muối ớt với tép mỡ, có thể nướng xé nhỏ kèm rau thơm ăn.... Chỉ cần một con để kho chung với cá khử mùi tanh của cá tạo thêm hương vị đậm đà.
    Tôi không biết ở miền Bắc có cà cuống không? Nhưng ở trong Nam như quê tôi đến tháng tư âm lịch cà cuống bắt đầu có bày bán, và hiếm lắm ( chắc là do ảnh hưởng của thuốc diệt cỏ nên cà cuống ít hẳn hơn ngày xưa). Và tôi không biết ở thành thị có chổ bán cà cuống không? Nhưng lũ trẻ ở miền quê trông chờ mưa vừa tạnh,chờ nó bay vào nhà nơi có ánh đèn,lấy tay bắt bỏ vào hộp.

31/05/2019
Hoa Xuyến Chi ( Hồng Tâm)
Hình ảnh mạng

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2019

HOA THƠ



Kết tinh từ nỗi nhớ
Tình xa, tình bơ vơ
Khát khao, mòn mỏi đợi
Nhánh buồn trổ hoa thơ....

19/05/2019

Hồng Tâm
Ảnh của Tâm

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2019

VIẾT TẶNG HAI KẺ XA NHAU


                             (  Ảnh của Tâm)
Viết tặng đôi mình hai kẻ biệt nhau
Mấy năm dài em,anh không gặp lại
Mấy mùa đông trôi qua rồi xuân đến
Trôi theo dòng đời người đâu có hay !

Lời yêu ngày nào giờ gió thổi bay
Câu thề  đốt thành tro tàn dĩ vãng
Nỗi buồn em cất giấu theo năm tháng
Sao bây giờ  khơi lại những chuyện xưa?

Nỗi nhớ một  người lòng hóa cơn mưa
Mùa đông về em cuồng điên tê dại
Bài thơ em viết tình yêu ngang trái
Biết làm sao em nói hết nỗi  niềm?

Biết làm gì cho đỡ tủi người ơi
Thương dòng lệ rưng rưng trên khóe mắt
Có nỗi đau thương em  mãi chôn chặt
Chẳng thể nào anh chạm trái tim đau

Viết tặng đôi mình hai kẻ biệt nhau
Thôi luyến tiếc, thôi mong chờ. Vô vọng
Em sẽ cố quên đi  một hình bóng
Người một thời  từng sánh bước bên nhau

                   

HỒNG TÂM

Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2019

NHỚ MẸ (3)



Có nỗi buồn con cất giấu trong tim
Bao năm tháng con ủ thành mầm nhớ
Con thơ cút côi lệ xuôi dòng nức nở
Nỗi buồn trổ những đoá hoa thơ

Ngày  xưa ơi! Mẹ hiền ơi!
Nhớ đàn chim non ríu rít chờ mẹ đi chợ về mua chiếc áo
Giành nhau đòi sà vào lòng mẹ
Nũng nịu mè nheo đòi mẹ đọc những câu thơ
Về ông bà
Về mẹ cha, cội nguồn dân tộc
Thời gian trôi! Các con khôn lớn
Mẹ phai màu tóc
Vết chân chim da chấm đồi mồi....

Mùa đi qua!
Mẹ chìm trong giấc ngủ ngàn thu
Đứa khóc
Đứa buồn
Đứa ủ rũ
Lặng lẽ ngồi xoa lòng không tin là sự thật - mẹ ra đi!

Hơn hai mươi năm!
Con  của mẹ bước vào tuổi bốn mươi
Đứa út ngày nào lên mười giờ ba mươi tuổi
Cháu nội, ngoại ngước nhìn hỏi : Bà đây à?

Dù các con lớn nhưng  tính còn trẻ con
Muốn như ngày xưa hôm nào đòi mẹ
Muốn nghe lời thỏ thẻ
Nhìn đoá hoa cười của mẹ
Nhớ biết nhường nào
Con yêu mẹ! Yêu mẹ nhiều lắm mẹ ơi!

18/05/2019
Hồng Tâm
Hình ảnh mạng

Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2019

RAU ĐẮNG ĐẤT



Có thể nói trong hành trình của loài người ai ai cũng có những kỷ niệm đẹp, những kỷ niệm đó đã khắc sâu vào tâm khảm. Vui có, buồn cũng có, đầy nụ cười pha lẫn nước mắt. Hai mươi lăm năm, một kí ức rau đắng đất.
 Ngày ấy, cả huyện đều đăng kí trồng thuốc lá vàng, ba tôi được trạm nông nghiệp đồng ý hợp đồng xây lò sấy thuốc lá và vườn  ươm cây giống gần đất tông chi, khu ươm cây giống là rẫy của dượng Ba tôi. Ngày chủ nhật là ngày nghỉ cuối tuần của bốn chị em tôi, cả gia đình ra vườn ươm nhổ cỏ để cây con mau phát triển, bón phân, tưới thuốc. Trong những đám cỏ xanh mướt có nhiều cây rau đắng đất mọc, mẹ  gọi tôi lấy rổ đựng rau đắng đất để chiều về nhà luộc chấm mắm nêm ăn. Thời đó, còn khổ, việc may vá của mẹ nghỉ tạm thời để mẹ cùng ba làm thuốc, hết mùa thuốc may tiếp.Mẹ nói rau đắng đất  rửa sạch bỏ vào tô cháo cá  nóng ăn ngon lắm, ngon hơn rau đắng mình nấu canh,mùa đông là mùa rau mọc nhiều, có hơi ẩm, phân bón cây mau lớn, nhổ không hết đành bỏ bớt.
Chiều nay, tìm loài cỏ rau đắng đất, kỉ niệm ùa về.


17/05/2019
Hoa Xuyến Chi ( Lý Hồng Tâm)
Ảnh của Tâm

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2019

XIN ANH VỀ VỚI NGƯỜI TRĂM NĂM



Đừng nhìn em mãi thế
Thôi anh hãy về đi
Đừng để em rơi lệ
Giấc mơ đêm thầm thì

Bao năm em oằn gánh
Vết thương đau tình đầu
Và bao năm câm nín
Cố nén cảm xúc: đau!

 Xin anh hãy quay gót
Về bên người trăm năm
Kết tinh đơm trái ngọt
Cho tình thêm xanh mầm

Em quen  rồi anh ạ
Không còn trách anh đâu
Hai ta giờ xa lạ
Lá tình xưa úa màu

       11/05/2019
Hồng Tâm

Ảnh của Tâm

Thứ Năm, 2 tháng 5, 2019

ĐÔI NHẪN CƯỚI



Chúng mình từng sánh bước bên nhau
Trong lễ cưới ngập tràn men hạnh phúc
Bao khách mời,bạn bè cụng ly chúc
Chúc đôi mình hạnh phúc trăm năm

Nhân chứng tình yêu đôi nhẫn cưới uyên ương
Kết tinh bao năm tháng mình tìm hiểu
Dệt một mối tình thơ tuyệt diệu
Thưởng đôi ta bằng tiệc cưới rộn ràng

Nhưng chuyện chúng mình  bước sang trang
Giấc mơ trong em đã sụp đổ
Trái tim thơ ngây của em vụn vỡ
Cằn cỗi héo hon bao năm tháng xa người

Đôi nhẫn cưới giờ nằm tại một nơi
Nằm lặng im trong hộp nữ trang màu đỏ
Đôi nhẫn chờ ai, đợi ai dòm ngó
Sao người vô tâm đi biền biệt không về?

Em biết người chẳng nhớ những câu thề
Hẹn cùng em ghép tròn câu duyên nợ
Mới hay một nửa của mình say nắng lạ
Như con bướm ong lạc lối quên về

Biết làm sao đây? Em viết trọn nốt bài thơ
Cứ đuổi mãi một  bóng hình trên cát
Em vẫn nhớ người dù trái tim tan nát
Vẫn yêu người dù  biết người dối lừa

Hồng Tâm
Hình ảnh mạng

Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2019

TRAO LỜI YÊU THƯƠNG



Tôi đi gieo hạt giống
Cho đất một màu xanh
Cho đời thêm hi vọng
Chim lảnh lót trên cành

Tôi đi xây hạnh phúc
Chôn vùi những cơn đau
Nụ cười và nước mắt
Cõi Phật có nhiệm mầu

Từ khi cất tiếng nói
Hãy trao lời yêu thương
Kiếp người là hữu hạn
Trong thế giới vô thường

Tôi góp từng con chữ
Dệt nên những vần thơ
Cuộc đời dung và tục
Giữa thực và hư vô !

Hồng Tâm

Ảnh của Tâm
#PicsArt và bản nhạc phổ từ thơ

Bài đăng nổi bật

SẦU

Gió  đưa về miền nhớ Thân rệu rã lòng đau Giữa muôn chiều lá đổ Trổ thêm mấy nhánh sầu Đa đoan đời thiếu phụ Mảnh tình rách tả t...