Thứ Tư, 7 tháng 3, 2018

TÌNH MẸ





Cuối tháng, bà Thương lấy xe đạp chạy ra chợ mua nhiều rau củ, khô, thịt nấu gửi đồ ăn cho Nhân đang thụ án ở trại giam A.
Từ khi nghe tòa  tuyên án con mình ở hai chục năm tù, lời thẩm phán như sét đánh ngang tai, bà khóc ngất. Bà lấy tay đấm vào ngực mình trách mình nghèo, không đủ điều kiện lo cho Nhân ăn học đến nơi đến chốn, bà trách bà là bà mẹ vô trách nhiệm chỉ biết tối ngày bàn việc mua bán, tìm mối quan hệ làm ăn để có tiền nuôi hai mẹ con.Bà không tin chính con mình thú tội đồng phạm giết người cướp của.
 Trước mặt mẹ, Nhân là đứa con hiếu thảo. Khi bà Thương đau ruột thừa, chính Nhân ngày đêm lo lắng cho bà, đóng tiền viện phí, nhiều lần như vậy bà hỏi con mình rằng : Số tiền đó ở đâu mà con có? Nhân chỉ trả lời qua loa rằng mượn tiền của bạn bè và tiền làm thuê cho chủ vườn cà phê  Buôn Mê Thuột,bà tin lời Nhân nói.
Bẵng đi một thời gian, nghe thiên hạ đồn là Nhân kết bạn với nhiều giang hồ khét tiếng, chạy xe lạng lách khắp ngõ, họ nghi ngờ Nhân là con nghiện, bà không tin!
 Một ngày,do buôn bán ế ẩm, bà nghỉ xả hơi cho khỏe, vì cơn đau khớp hành hạ, vừa dắt xe đạp vào nhà thì công an đến đọc lệnh khám xét, bắt Nhân đi vào đồn để lấy lời khai, tay chân bà bủn rủn.
Thấm thoắt bốn năm trôi, mỗi lần thăm, bà không quên dặn Nhân cải tạo tốt để được giảm án, để trở về nhà làm lại cuộc đời.
- Đây! Khô cá tràu mẹ làm cho con để dự trữ nguyên tháng, còn đây là thịt gà  kho sả để con ăn cùng với các bạn, áo ấm, bàn chải mẹ mua thêm và năm trăm ngàn mẹ cho con để con gửi vào sổ lưu ký  khi nào con muốn mua gì thì con ra căn tin mua ... ráng nghe con, nghe lời cán bộ cải tạo tốt, đừng trốn trại, con trốn họ phạt con nặng hơn, đừng gây chuyện với bạn ! Nhân nghe mẹ nói cúi mặt xuống lau giọt nước mắt .
Đêm từng đêm, chỉ một mình bà nằm trong căn nhà trọ, thao thức nhớ lại tháng ngày ôm ấp Nhân, ru con mình bằng những bài đồng dao, dạy Nhân hát ru để sau này khi con lập gia đình sẽ ru con Nhân như bà ru Nhân ngày xưa.
  Chắc có lẽ Nhân hối hận việc mình gây ra, khi mỗi lần lên thăm, thấy con mình hỏi rằng : Mẹ ơi! Mẹ có khỏe không? Ăn nhiều không ? Sao con thấy mẹ gầy hơn mấy tháng trước! Ánh mắt bà lóe lên tia hy vọng, vội đưa đôi tay áp vào đôi má con mình để an ủi, động viên.Dù con mình có làm điều ác, nhưng trong trái tim người mẹ vẫn bao dung và có sự nghiêm khắc, gây tội thì đền tội, chấp nhận hình phạt của pháp luật.
Nợ trả gần hết, vì khi gây án, tòa kêu bồi thường cho gia đình nạn nhân, có một người bạn già tốt bụng cho mượn không tính lãi, mỗi tháng bà đưa năm trăm nghìn trả cho bạn. Từ từ số tiền bà mượn trả sắp xong.
Bà nói: Kệ! Có mắm ăn mắm, miễn sao là lo cho thằng Nhân ở trong trại, mong nó cải tạo tốt rồi về, mình sẽ kiếm việc làm cho nó, dẫu biết rằng ra tù Nhân mặc cảm, những lời thiên hạ bàn tán về quá khứ, bà tin Nhân sẽ vượt qua.

-" Một đời vốn liếng mẹ trao
Cho con tất cả, mẹ nào giữ riêng"
Ôi! Tình mẫu tử thiêng liêng.

25-11-2017
 Xuyến Chi

*Hình ảnh internet

1 nhận xét:

  1. DVD sang thăm nhà, thưởng thức bài đăng hay, xúc động!

    Lòng Mẹ luôn bao la
    Cho đời ta ấm áp...
    ===
    Chúc MT cuối tuần vui khỏe! :)

    http://4.bp.blogspot.com/-bnjO683TY1s/U6KfW4h0vGI/AAAAAAAAGIk/uF4oAAfZb9A/s1600/Hinhnenso1.com-hinhdong-.005.gif

    Trả lờiXóa

Bài đăng nổi bật

TÌNH MẸ

Cuối tháng, bà Thương lấy xe đạp chạy ra chợ mua nhiều rau củ, khô, thịt nấu gửi đồ ăn cho Nhân đang thụ án ở trại giam A. Từ khi ngh...